[DTMA] Tiểu Phiên ngoại: Giáo dục bảo bảo

Tiểu Phiên ngoại: Giáo dục bảo bảo

Tác giả: Nam Phong ca

Thời điểm Sở Lân còn là một tiểu bảo bảo bi bô tập nói thì biểu hiện và hành động đã thông minh thiên phú hơn những bảo bảo khác. Bởi vậy Quân Thư Ảnh mới cho rằng bé cần phải học chơi một số trò chơi có chút phức tạp.

“Lân nhi.”

“Nha?”

 

“Nhìn cho kỹ.”

Ghế tựa trong nhà được Sở Phi Dương chế tạo thành một chiếc ghế có cấu tạo thích hợp cho trẻ nhỏ ngồi trong đó. Lúc này Sở Lân đang được thả ở bên trong, hai cánh tay mũm mĩm đặt trên bàn. Hai chiếc bát úp ngược được đẩy tới trước mặt bé, Quân Thư Ảnh lật một chiếc lên, bỏ vào trong đó một hạt đậu phộng, rồi lại một lần nữa úp xuống.

Y chậm rãi tráo đổi mấy lần vị trí hai chiếc bát, tràn đầy hi vọng mà nhìn đôi mắt to tròn của Sở Lân: “Lân nhi, đến đoán thử, bát nào có hạt đậu phộng?”

“Nha~!” Sở Lân vươn tay đẩy chén ra, cao hứng nhìn về phía Quân Thư Ảnh cười cười, miệng còn lộ ra một cái răng sữa nhỏ, cười đến nỗi hai mắt híp lại.

“Tiểu phôi đản, phụ thân nói ngươi đoán đậu phộng. Tới, cái nào có đậu phộng?” Quân Thư Ảnh gõ gõ xuống đáy bát gợi ý.

Sở Lân lại vươn tay ra, hướng về phía đáy chén đập loạn một trận, cười càng lúc càng vui vẻ.

Quân Thư Ảnh bất đắc dĩ thở dài một hơi.

“Các ngươi đang chơi gì đó?” Sở Phi Dương từ bên ngoài đi vào, cười hỏi.

“Ta muốn huấn luyện khả năng phân biệt và phán đoán của Lân nhi.” Quân Thư Ảnh nói.

“Ách…. Lân nhi răng còn chưa mọc đủ, ngươi không cảm thấy có chút sớm sao?”

“Nhưng bảo bảo nhà Vương liệp hộ đặc biệt thích chơi trò này, Lân nhi vậy mà còn không biết.” Quân Thư Ảnh lo lắng không thôi, “Như vậy sao được?” Nhi đồng Sở gia nhà y sao có thể kém cỏi hơn người khác.

Sở Phi Dương quyết định không hỏi y tại sao biết nhi đồng nhà Vương liệp hộ thích chơi gì đó, nhưng có một thứ hắn cần phải nhắc nhở: “Tiểu tử nhà họ Vương lớn hơn Lân nhi một tuổi, Thư Ảnh…”

“Lớn hơn nhiều như vậy?” Quân Thư Ảnh ngờ vực nhìn Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương thập phần khẳng định, gật đầu.

Quân Thư Ảnh có chút buông xuôi nhưng vẫn là không cam lòng.

“Đến, Lân nhi, chúng ta lại đoán đậu phộng.”

Sở Phi Dương lần này gọn gàng linh hoạt tịch thu ‘công cụ gây án’ của y, sau khi thu hồi hai cái bát, còn bỏ luôn hạt đậu phộng vào miệng sau đó bế Lân nhi lên.

Quân Thư Ảnh bất mãn nhìn hắn: “Ngươi muốn làm gì?”

Sở Phi Dương một tay kéo y ra ngoài: “Đi, ta trở về tìm ngươi, là có chút chuyện.”

“Nhưng còn Lân nhi…”

“Ta tìm Vân Thâm và Cao Phóng, nhờ bọn họ trông chừng giùm.” Sở Phi Dương nói, “Chúng ta bây giờ đem Thạch Đầu và Lân nhi tống đi.”

“Nhưng ta còn muốn dạy Lân nhi đoán đậu phộng mà.” Quân Thư Ảnh không cam lòng, không muốn bị hắn kéo đi, “Ngươi có thể có chuyện gì quan trọng?”

“Ngươi chớ lo lắng. Để Vân Thâm chăm vài ngày, đến khi ngươi trở lại không biết chừng Lân nhi đã biết chơi mạt chược.”

“…”

Trong phòng, trên chiếc thảm lót sạch sẽ và mềm mại, hai đại nhân đang ngồi trên thảm, hai tiểu nhân một ngồi một nằm.

Sở Lân dùng bàn tay mũm mĩm của mình úp hai cái chén nhỏ xuống, bên dưới một chiếc còn thủ sẵn một hạt đậu phộng mà bé đã mang đến, sau đó đẩy đến trước mặt Tín Vân Thâm và Cao Phóng, vỗ vỗ đáy chén kêu lên: Nha nha nha nha!”

Tín Vân Thâm và Cao Phóng đưa mắt nhìn nhau, đây là muốn… làm cái gì?

_____________oOo_____________

26 thoughts on “[DTMA] Tiểu Phiên ngoại: Giáo dục bảo bảo

  1. Quân Quân của Sở dê béo thật nhàn đến hoảng mà, khi không dạy con chơi cái trò đó, mà Lân nhi cũng thật lợi hại nha~ con của Sở đại hiệp có khác ^^~
    ôi ~~~~ôi~~~

  2. Đễ ~ thương ~ chết đc aaaaaaaa *lăn lộn* lâu lắm mới mò lên đc PC, nhảy vô đọc liền tù tì mấy PN lận sướng lăn quay =))))) *lao vào hun các nàng*
    ————–
    P/s: Cho ta cái mail đc k? Ta có “điều muốn nói” ^-^

  3. sau 1 hồi quằn quại với Quân Kỹ, ta lại sà vào lòng của DTMA đây, thật nhớ Sở gia quá đi *ôm ôm*
    Ta đã bảo Lân nhi phúc hắc giống anh Dê mà, trc mặt mỹ nhân phụ thân, bé phải ra vẻ mũm mĩm đáng yêu để Quân nhi yêu rồi bế rồi nựng chứ (chính xác là ta muốn bế muốn nựng haha). Còn quay lưng đi thì ngay lập tức dạy đời lại 2 đại nhân Vân Thâm, Cao Phóng. Tưởng tượng cảnh bé đập đít chén mà cứ “nha nha nha”, trong đầu thì muốn học theo bộ dáng Thư Ảnh đập chén “Đoán, chén nào đậu phộng?” => ta cười rụng răng dc =)) Cáo già từ nhỏ là phải vậy, cờ bạc thì làm nhà cái mới giàu dc, chứ làm con bạc thì có ngày thua cháy túi sao =)))))))
    Càng nghĩ lại càng muốn xem khi Lân nhi lớn lên sẽ phúc hắc như thế nào trong cái hình tượng bạch y công tử tay cầm sáo trúc, gương mặt thanh lãnh như minh nguyệt, miệng phun châu nhả ngọc những lời đại nghĩa y hệt Sở Phi Dương ra sao =))))) Còn Thạch Đầu á, sao ta thấy giống hồ ly thụ quá, nhớ 4 cái PN đặc biệt trong Q1 xuất bản, Kỳ nhi là dụ dỗ thủ lĩnh thổ phỉ để vào làm nội gián, giỏi đến nỗi đến thằng thủ lĩnh chết ko nhắm mắt luôn hihi
    Túm 1 câu “yêu Sở Quân, yêu tất cả những gì thuộc về DTMA”

  4. trời ơi là trời, sao mà ta iu Lân nhi thế ko biết, càng ngày càng iu nha. “nhi đồng Sở gia”…hảo thích cách gọi này. nghe như lời của một hiền thê ấy, ai da, Quân ca trong những lúc này đều ko biết là mình đang xác định lại vai trò của mình trong gia đình rồi

  5. thật sự cảm ơn bạn rất nhiều vì đã edit bộ truyện này, nó cực cực …. hay ý, mình k být đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần rồi. khi mình biết đến truyện thì nó đã hoàn rồi, lên thui mình k comt từng chương nữa, vs lại mình dùng dt cục gạch lên cũng k comt dc.bạn thông cảm nhé. tóm lại là mình chỉ muốn chân thành cảm ơn bạn đã edit nó thui. thank you very much ^^

Chọi dép - Quăng gạch - Dội boom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s